THƠ NGƯỜI CAO TUỔI
Tháng Chín 13, 2010 lúc 3:36 sáng | Posted in Uncategorized | Để lại phản hồiTHƠ NGƯỜI CAO TUỔI
Trở thành người cao tuổi
Con cho mình nghí hưu
Gian nan đời chịu đựng
Tóc trắng chiều bảo lưu
Không lương trời hểu hảo
Xác lá rụng quanh vườn
Thằng út vào xây dựng
Ngấp nghé thứ ra trường
Trưởng nam mê văn chương
Thấy cha già mà sợ
Thơ buồn như hơi thở
Chuyển lạch luồng tự nhiên…
Đổi cả ngày và đêm,
Giọt mồ hôi thành muối
Quanh chợ đời mõi gối
Con cứng cáp thành người
Những mảnh bằng chơi vơi
Đóng đinh ngày khó nhọc
Gạn trong dòng nước đục
Thơ trở chiều mây bay.
THƠ VIẾT GIỮA THÁNG TÁM
Tháng Tám 18, 2010 lúc 6:48 sáng | Posted in Uncategorized | Để lại phản hồiTHƠ VIẾT GIỮA THÁNG TÁM
Những số phận được nhân lên
Nhân dân trong hình hài đất nước
Bản tin thời vụ đưa giá muối vừa nhích lên một chút
Giá đường sữa lại tăng ?
Muối rất mặn mà ngọt bùi vẫn thiếu.
Dòng điện đi qua ngày tháng chập chờn
Biển và bờ bao năm dài rộng thế ?
Câu thơ buồn đau đáu thỏa thích bay.
Số phận gắn trên đầu câu thơ chập chờn mối tình hư ảo
Trí tưởng như lìa xa nơi chôn rau
Mùi bùn đất quê nhà lên men ám ảnh
Trở về hít thở khói rạ chiều hun.
Có thể em buồn tôi ít viết thơ tình
Tình yêu không già cho người lớn tuổi ?
Sẽ ra khơi cùng ngư dân bám biển
Trước những phận số con người.
18-8-2010
Tốc hành
Tháng Sáu 30, 2010 lúc 11:04 sáng | Posted in Uncategorized | Để lại phản hồiNhững chuyến xe tốc hành giữa nơi đến và đi không kịp gởi lời chia tay, chuyến đi không định trước dùng dằng ở ngã ba, lơ ngơ ở ngã bảy.Không kip thở ta đi…
Thành phố ta yêu ngày xa lắc xa lơ, mõi mòn năm tháng nhớ ta về giữa đêm khuya, uống ly cà phê chờ chuyển tiếp cùng nỗi nhớ ta đi.
Ký ức nơi ấy mong manh làn sương sớm lởn vởn bông gòn bay bước chân xưa chầm chậm mờ gương mặt lạ quen.
Những cánh rừng vút theo cửa kính đất bazan màu nâu, người bạn lâu ngày gặp bắt tay nhau rồi đi môi vương mùi cỏ núi hoàng hôn ngủ buông đời.
Tốc hành có giấc mơ cắt khúc với chút lạnh sống lưng quờ tay tìm chăn mỏng.Trong thùng xe hai tầng hơi máy lạnh toả sương …
Riêng sầu lơ lửng tháng giêng
Tháng Hai 28, 2010 lúc 11:34 sáng | Posted in Uncategorized | Để lại phản hồiGiêng non gặp màu bông tím
Riêng sầu lơ lửng tháng giêng
Ngàn bông tím nhỏ góp phiên chợ mùa
Một màn sương trắng a dua
Buồn vương cánh mỏng gió đưa mặc chiều
Buông lòng sân lạnh cô liêu
Nhón chân qua hết mọi điều riêng chung
Mưa xuân mưa cũng ngập ngừng
Sầu đông xin được đóng khung nỗi buồn
Giêng non xoan nở cuống cuồng
Đất trời lặng hứng ngọn nguồn hiến dâng.
NGỒI MỘT MÌNH
Tháng Hai 24, 2010 lúc 10:35 chiều | Posted in Uncategorized | Để lại phản hồiNGỒI MỘT MÌNH
Đủ độ rét ra ngoài đường sợ rét
Để co ro ngờ nghệch cái van tim
Khép cánh cửa góc phên nhà gió thủng
Chén trà hâm mùi khói nằm im
Vấn đề cũ cuối năm còn đẻ nợ
Ngân hàng ngâm thẻ đỏ ngồi run
Mấy thiệp cưới ngân nga chờ nhuận bút
Con mái già lật ổ xới tung
Đường ổ gà nhiều năm còn lổ chổ
Vấn đề là vẫn lên phố như ai ?
Rừng đã lấn biển thì xâm thực
Những tên đường bán đất lai rai
Đất nước rộng cái eo mình ruột thắt
Miền Trung nghèo lại lũ lụt nhiều nơi
Sau cơn bão phơi xác rừng bến bải
Giống tham ăn gặm nhắm cả đất trời
Ngồi một mình cuối năm trời trở gió
Vấn đề là không biết viết cho ai
Tim van hở thiếu tiền đi viện mổ
Nỗi buồn dày năm tháng có lỳ chai.
DALAT-CAO ĐỘ MỘT NGÀN NĂM TRĂM
Tháng Hai 23, 2010 lúc 12:47 chiều | Posted in Uncategorized | Để lại phản hồiDALAT-CAO ĐỘ MỘT NGÀN NĂM TRĂM
Gió lộng đỉnh trời hơi nước loảng
Mây chìm bóng núi ngựa lưng đèo
Ngậm phải sương mưa mùa đã bạc
Tóc đường nhuốm bụi lá thông reo
Biết hẹn nơi nao chào năm cũ
Buồn ư – há dễ phủi như sương
Nách thác dựng nguồn khơi bọt nước
Chạm chiều vơ vẩn lặng soi gương
Cứ đến và đi trong thầm lặng
Còn buông hơi gió vật vờ bay
Thả trên nóc phố mờ mưa bụi
Níu nỗi niềm xưa đủ chia tay
Có lẻ em quên vì ta nhớ
Lưng chừng cây đứng cũng lao đao
Vách núi cheo leo lòng đã cắm
Hỏi rằng năm tháng có hư hao
Rời phố hoa quỳ vàng ủ mặt
Thẩm dáng cây ngơ ngác sau mưa
Gửi lại tình yêu ta hôn gió
Sương trắng mù trời theo tiển đưa.
Đà lạt 3-1-2010
THƠ TRÊN SÂN GA KHÔNG CÓ VÉ KHỨ HỒI
Tháng Mười Hai 14, 2009 lúc 3:23 sáng | Posted in Uncategorized | Để lại phản hồiTHƠ TRÊN SÂN GA KHÔNG CÓ VÉ KHỨ HỒI
Đo nhịp tim trên những bàn cân
Người đàn bà tha hồ lựa chọn
Số phận bọc trong tấm bìa xanh đỏ
Những trang thơ nằm nghiêng…
Những chuyến tàu chạy trên một đường ray
Câu thơ mênh mông lên ga xép
Ga lẻ đâu chỉ có một mình
Niềm cô đơn gặm nhắm
Tấm vé vào ga đa màu xanh đỏ
Ghi rõ đến và đi
Câu thơ xuân thì một đời lỡ chuyến
Hẩm hiu níu kéo phận người
Người trưởng ga tóc bạc đa tình
Chai sần bẽ ghi
Bao người lạc tuyến
Nhiều năm dồn toa.
Tĩnh vật sống
Tháng Mười Hai 12, 2009 lúc 3:01 sáng | Posted in Uncategorized | Để lại phản hồiThẻ: thơ phan văn quang
Tĩnh vật sống
Trải chiếu giữa sàn
Mưa chém vào phên nứa
Chai rượu đứng nghiêm chào những người bạn cũ
Đĩa mồi mấy con mực nằm nghiêng
Xưa như trái đất vẫn còn thằng áo rách
Manh chiếu lủng tròn thành chiếc mâm
Lúc nhúc những chiếc ly cụng vào đêm sâu
Vỡ mặt – tháng năm dài
Niềm vui vô tình nấp sau liếp cửa
Sợ chạm phải nỗi đau xưa
Ngoài hiên mưa
Chiếc dép, chiếc giày ngả ngiêng bên vệ cỏ
Ngủ say.
Lãng đãng thơ Phan Văn Quang (Mai Thanh Tịnh)
Tháng Bảy 30, 2009 lúc 2:38 sáng | Posted in Uncategorized | Để lại phản hồiMai Thanh Tịnh
Lãng đãng thơ Phan Văn Quang
Nhà thơ Phan Văn Quang Phân hội trưởng phân hội Văn học ,Hội VHNT Quảng Trị đã xuất bản nhiều tập thơ riêng và chung tôi đọc thơ anh cũng khá nhiều từ các tập Ta ôm một nửa đời luân lạc,Mưa nắng quanh đời đến các tập thơ,tuyển thơ in chung và trên các Tạp chí…Một năm nay tôi lại được đọc thường xuyên thơ anh hơn qua trang phanvanquang.vnweblogs.com
Đọc thơ anh tôi càng thấy chất thơ lãng đãng của anh như chính con người anh vậy.anh như chú dế lang thang miền thảo nguyên mùa khô hạn nhưng vẫn dâng đời những khúc hát vô ưu,hòa âm vào bản giao hưởng ngọt ngào hương hoa cỏ.Chất lãng đãng trong thơ anh cho người đọc một cảm nhận rất thực ,hình ảnh thơ, rất đời từ góc nhìn thật hào hoa nên cũng chính điều này đã làm cho những vần thơ anh thăng hoa
Quán đời
Mưa nắng
Liêu xiêu
Thương câu thơ gửi trăm điều
sẻ chia
(Quán đất)
Ta thấy cái quán đời của anh liêu xiêu dãi dầu mưa nắng nhưng anh thương cho câu thơ và gửi biết bao điều chia sẻ,cái thật đã được biểu đạt ở khổ thơ trên rất rõ nhưng cái lãng đãng từ hồn anh bắt đầu buông vào khổ thơ này
Một màn sương mỏng ngoài kia
Mùa xuân
Hoa dại đang chìa môi hôn.
(Quán đất)
Mùa xuân trong thơ anh mơ màng ngái ngủ từ một làn sương mỏng,từ cái chìa môi hôn của hoa dại với góc nhìn thi sỹ lãng đãng như anh mới thấy nụ hôn của hoa dại tuyệt vời thế này. Cũng góc nhìn như vậy mới có một tháng giêng non ngơ ngẩn ấm lòng
Và em đến – thắp lòng nhau lửa ấm
Mùa xuân lành ngơ ngẩn tháng giêng non.
(Ngày cỏ nhớ)
Hay cái quan niệm về thời gian và mùa xuân lãng đãng như thế này, mùa xuân không già, không trẻ nữa chỉ có mùa xuân đến mà thôi
Mùa xuân không còn trẻ nữa và không già đi.Mùa xuân đang tới .
Sự trầm tỉnh không dưng mà có, tình yêu không dưng mà xanh, nỗi buồn không dưng mà lắng. Soi gương thời gian tóc bạc trắng trên đầu.
(Không dưng mà rét ngọt)
Và cũng chính cái nhìn lãng đãng của anh mà những câu thơ của anh như chợt nhòa, chợt hiện,lúc vu vơ như chẳng biết mình về đâu.Về đâu những áng mây cuối trời phiêu linh vô cớ…Có thật vô cớ không?
Dễ gì qua mà để lại sau lưng
Nhắm mắt thử – vật vờ ngày thu cũ
Mở mắt ra – bóng mây trời vần vũ
Là thời gian ngưng lại ở trong nhau
(Thời gian ngừng lại)
Dù tháng năm vần vũ, dù kiếp đời tất bật bon chen, tâm hồn thơ của anh vẫn dạt dào,những vần thơ vẫn chảy, chảy theo mạch nguồn tưởng như vô định nên thơ anh lúc ta nghe như lên thác xuống ghềnh, lúc như dòng sông âm thầm xuôi về biển cả và có lúc nghe như như bản tình ca réo rắt giữa bát ngát mây trời nhưng cái chất lãng đãng của thơ anh cứ vẫn như một thứ gia vị độc đáo tạo ra một món ăn riêng và rất riêng không lẫn vào đâu
Đời vẫn thực cuống cuồng ôm mộng ảo
Ngả ngớn lòng tóc chớm bóng mây bay
(Vội chiều tóc úa)
Hay những câu thơ này
Ủ lá nhiều năm để dành lót ổ
Đêm dài trăn trở nhợt nhạt câu thơ
…
Ủ lá mùa đông không chừa chổ thở
Vùi mình trong cỏ – cỏ rối như tơ
(Ủ lá)
Có phải chăng cái lãng đãng một đời của anh nên nó luôn hiện hữu trong những vần thơ của anh, Viết về quê hương anh cũng vậy
Mắt nheo nắng dậy qua ngàn gió
Thèm nhìn gốc chuối – mảnh vườn xưa
(HƯƠNG QUÊ)
Anh thèm nhìn dù chỉ là một gốc chuối vườn làng mà thôi hay như anh muốn thả câu thơ trên cánh đồng làng với vị mặn mồ hôi với ngọn gió Lào khô khốc nhưng vẫn khát khao miền cỏ mởn,chính sự khát khao miền cỏ mởn trong câu thơ này đã làm chúng ta hiểu hơn về chất lãng đãng trong con người anh
Tôi về thả câu thơ trên cánh đồng làng – vị mặn giọt mồ hôi – nồng nàn
ngọn gió Lào khát khao miền cỏ mởn
(VIẾT CHO NGƯỜI CÓ TUỔI)
Hay qua chuyến hành phương Nam những câu thơ nhặt vội dọc đường của anh cũng vậy,hình ảnh thơ, ngôn ngữ thơ vẫn hoang dã, khói sương cái nhìn của anh vẫn thật độc đáo ví như anh nhìn hoa Dã quỳ và thông trên đường lên Đà Lạt như thế này
Muộn mùa quỳ nở le te
Nhuốm hương hơi núi đủ hoe sắc vàng
Mệt chiều thèm gót lang thang
Lêu nghêu thông đứng xếp hàng đợi nhau
(Lục bát hành Phương Nam 4)
Và trên đường về miền Tây cái vô tư ngất nghểu một cách hồn nhiên với cái tuổi U 50 được anh viết “Vang cười rung tuyến cái thằng vất vơ” trong khổ thơ này
Đường dài lắm chuyện xa xăm
Vang cười rung tuyến cái thằng vất vơ…
Già đời cứ ngủ và mơ
Câu thơ chưa tỉnh Cần Thơ xa rời…
Hay lúc ghé thăm Bình Định say nồng tình cảm với mảnh đất thượng võ cái lãng đãng được anh thể hiện trong chữ”liều với trăng”
Kim long, Bàu đá cầm tay
Trộn hai lửa rượu chạm ngay buổi chiều
Đất trời chếnh choáng liêu xiêu
Trăng gieo đỉnh tháp ta liều với trăng.
(LỤC BÁT HÀNH PHƯƠNG NAM 2)
Còn tình yêu thì sao? Người thy sỹ nghĩ gì, viết gì? Với tình yêu anh có một tình yêu thiết tha say đắm, bao dung nhưng có vẻ như một gã khờ lững thững đi trong mưa…
Sẽ là gã khờ nếu không yêu em
Vì lẻ đó anh là người được chọn
Chiếc dép phơi lưng thương người dễ ốm
Ngửa mặt nghênh đời áo gió phong phanh
(CÙNG MÂY TRỜI PHIÊU LÃNG)
` Tình yêu,hạnh phúc trong thơ anh cũng không giống ai,tất cả đều có sự mơ màng như cơn ngái ngủ,cơn ngái ngủ thật dễ thương
Nếm hạnh phúc chia tình anh một nửa
Ngậm vào môi chiếc bánh thánh em trao
Bờ cỏ mượt long lanh đầu vạt nắng
Của mùa màng lủng lẳng hạt sương chao
…
Da diết chiều khản giọng tiếng chim cu
Giêng mỏng mảnh níu ngày trôi chầm chậm
Và em đến – thắp lòng nhau lửa ấm
Mùa xuân lành ngơ ngẩn tháng giêng non.
(NGÀY CỎ NHỚ)
Tuy anh chưa thật sự đổi mới hoàn toàn giọng thơ của mình nhưng anh đã dùng bút pháp tài hoa của mình đễ viết thơ mới trên nền thơ Dân tộc.Thật nhiều và thật nhiều câu thơ,ngôn ngữ thơ,hình ảnh thơ lãng đãng trong thơ Phan Văn Quang các bạn đọc thật kỹ đọc bằng trái tim các bạn sẽ thấy những tinh túy trong thơ anh,với giới hạn này Thanh Tịnh chỉ điểm vài nét về sự lãng đãng của một tâm hồn thơ đa cảm mà thôi…Thật vậy Phan Văn Quang đúng là một người thơ đa cảm và lãng đãng…
Mai ThanhTịnh
Tháng 7/2009
Tập thơ : Dấu mùa se lạnh
Tháng Bảy 29, 2009 lúc 2:30 chiều | Posted in Uncategorized | Để lại phản hồiPhan Văn Quang
Thơ
DẤU MÙA SE LẠNH
Nhà xuất bản Hội nhà văn
Năm 2009
ĐÓN BẠN PHỐ NÚI
Tặng : Hoàng Ngọc Luận
Thằng bạn nhiêù năm còn ở núi
Mười phần tóc chớm lá thông bay
Lần tay đếm nhớ bao lần gặp
Gió trở mưa dầm quán lắt lay
Về quê bạn rủ ta về biển
Rượu ủ lâu dài chuyện hỏi han…
Sờ râu – râu mọc lên vành má
Lòng ứ trăm điều nhọc thời gian
Lãng đãng sương phơi – Quà của Phố
Hầu bao rót mệt chén lâng lâng
Oang oang líu lưỡi dòng thơ cũ
Dựng ngược thông ngàn đứng lặng câm
Thì ra vẫn Phố trong lòng nhỉ
Còn nẻo quanh co mỏi mắt tìm
Cheo leo góc núi che thềm biển
Sóng dội mưa nguồn chớp đáy tim
Tháng tư đón nhớ cùng quê cũ
Bạn thả cho ta chút sương mù
Trẻ trung xa ngái – xưa từng thở
Chập chờn hơi nước ướp Pleiku.
Biển Cửa Tùng 30-04-2009
Ở CỬA KHẨU LA LAY
Bên kia núi con đường vào Salavan
Trưa La Lay nắng chan cột mốc
Em gái Vân kiều nắng hoe nhuộm tóc
Ngây thơ cười hâm hấp gió Trường Sơn
Heo hút bản làng mái lợp lá và tôn
Trạm Hải Quan vết xe hằn dấu
Dốc núi dựng đỉnh đầu cửa khẩu
Mùa mưa dầm vắng bóng người qua
Lau trắng bạc đầu nương gió phất phơ
Nghe tiếng máy chim rừng đập cánh
Con suối cạn róc rách đá cản
Có bầy dê mấy ngả thả rong…
Giữa đường biên hai phía là rừng
Hơi đá lạnh thấm lòng đêm da diết
Dẫu trẻ trung sống lâu ngày ở chốt
Da ngăm nâu màu cà phê sữa guậy đều
Những bản làng của người Vân kiều
Hai đất nước neo đầu non cột mốc
Quen dáng núi giọng người giữa dốc
Tựa vai rừng ngân vọng tiếng La Lay.
La Lay 23-4-2009
MẢNH GHÉP NGOÀI GIÁ THÚ
Bóng đen lẳng lơ
Không thể tự soi mình
Chia chác cuộc tình thế chấp
Đuổi khỏi không gian u ám
Tâm hồn chắp vá hớ hênh
Hôn phối chân dung
Trên bàn thờ dành cho người đã khuất
Cái tuổi không thể đếm và nhớ
Những cuộc tình đã qua
Tống vào quá khứ niềm đam mê
Bàn tay người đàn bà săn sóc nhầm chỗ
Tổn thương trí tưởng của người
một đời gối chăn…
Có cánh rừng loang lở nghi ngút khói
Bóng dáng quà tặng hình người
Tàn cháy trong tâm tưởng
Bỏ ngoài tai lời nịnh hót lãng nhếch
Ấu trĩ của người đàn bà buôn chuyến tình
một đời không trả hết
Căn phòng ngủ tấm hình ngày cưới cười
mỉa mai
Người đàn bà ủ mộng đi hoang.
CHỦ NHẬT RỖNG
Có tiếng chuông vắt ngang khung trời đục
Cuối mùa xuân váng vất ngỡ mùa thu
Bông sứ trắng chờ nắng vàng nán ngủ
Bóng sương loang mờ mịt âm u
Thêm Chủ nhật không còn người gọi cửa
Giọt cà phê buồn ứa ruột một mình
Anh đen đủi nén trơ màu cánh dán
Trong suốt hoài đáy cốc rỗng và phin
Thời gian lặng tiễn đưa ngày trống vắng
Ném vô tư nuôi giam hãm buồn tênh
Kinh tự hứa phết lên lồng ngực trái
Chấm xuống đời mốc dấu hỏi nằm vênh
Chủ nhật với – chuông nhà thờ gọi mãi
Anh ngân nga gõ nhịp giọt không lời
Cà phê uống quên bỏ đường ngậm đắng
Nuốt ngẹn lòng đau đáu cuộc rong chơi.
CHÂN NGÀY
Bàn tay thèm bàn tay
Vội chiều đi lại nắm
Một ngày qua hụt hẩng
Thơ tôi – em giam cầm
Một đời đau lặng câm
Ngồi nghe cơn bão rớt
Nương chân trời ủ dột
Hong cuộc tình xa xôi
Thả cả bóng mây trôi
Hiu hắt chiều đã mỏi
Với tay ai thầm gọi
Mấp máy làn môi khô
Bàn tay buồn đơn cô
Ấp iu lòng quạnh quẽ
Nhớ nhau – ngày chợt hé
Bàn tay nằm trên tay.
VỘI CHIỀU TÓC ÚA
Buộc lại chân bằng gút hoa chiếc dây giày nới lỏng
Điếu thuốc gắn môi không thể hát thành lời
Ca khúc ngậm ứ hồn chưa vỡ tiếng
Buồn ra ngoài hiên nhớ lạc âm hơi
Soi mắt cũ con đường xưa há mõm
Nuốt vô tư trăn trở ngược xuôi chiều
Rơi rớt nắng trút mưa nguồn xối vỗ
Lọc qua ngày xây xát dáng đêm xiêu
Ừ em ạ – chát hoài nhau cũng mõi
Thả tay dài vờ vịt níu xa xôi
Đời vẫn thực cuống cuồng vơ mộng ảo
Ngả ngớn lòng tóc chớm bóng mây trôi
Nghiền ngẩm mãi rỗng chiều bên đáy vực
Hút dăm ba chiếc lá vội buông cành
Bao dung đất và cây đời đẻ nhánh
Tiếp sức cho vòng chạy mỏng manh.
Khuyết cùng một thoáng buông lơi
Trầu cánh phượng têm trăng nghiêng
Cau tròn bổ khuyết quyện chêm vôi nồng
Xuân chia phơn phớt má hồng
Trăng phơi chênh mủi thuyền cong gập ghềnh
Nửa soi đồng nước mông mênh
Không về đối hẹn để vênh nhịp đời
Cau khô ghép miếng trầu tươi
Quệt vôi ngậm thắm chiều rơi mặc chiều
Mây trời uốn lưỡi cô liêu
Buông lơi đầu ngọn lá tiêu ởm ờ
Chạy rong hai phía vật vờ
Khi không bỗng nhớ khi ngờ nghệch nhau
Dỗi hờn đôi mắt đỏ au
Nhếch môi đủ nhạt cả màu phấn hoa
Cánh buồm cứa gió luồng xa
Neo lưng néo chặt phôi pha lững lờ.
GỬI LÒNG QUA MẤY BẾN SÔNG
Tháng ba này có nhớ nhau không
Con sông rộng để tình anh nổi
Hoa tim tím neo điều hờn dỗi
Bến bờ xa dạt cánh bèo trôi
Anh không về kịp tháng ba ơi
Khép trái tim có người trú ngụ
Căn phòng mở bằng ô cửa nhỏ
Để cho mây và gió nương nhờ
Phải lòng nhau càng hiểu nhau cơ
Biển sẽ gần trong tầm mắt với
Em trao anh tháng ba chờ đợi
Núi níu ai cứ ngửa mặt nhìn
Eo ruột thắt khi núi lặng thinh
Anh hỏi chim – chim ơi nhắn gửi
Chân lội suối gặp toàn đá cuội
Giật mình ngơ ngác tháng ba đau.
CÙNG MÂY TRỜI PHIÊU LÃNG
Sẽ là gã khờ nếu không yêu em
Vì lẻ đó anh là người được chọn
Chiếc dép phơi lưng thương người dễ ốm
Ngửa mặt nghênh đời áo gió phong phanh
Lất bất lơ bơ đất hạn để dành
Hơi nước ứ gom mây trời lọc tắm
Rất ngu ngơ khi tâm hồn bị nắm
Rớt bồn chồn bó gối giữa màn mưa
Có dễ gì để biết – em ưa
Giông tố thổi tình trôi mấy kiếp
Phương nam ừ – giang tay hào hiệp
Lữ khách cười phóng khoáng ta say
Rượu trăm năm – nâng chén mắt cay
Tóc luống tuổi cạn bao nhiêu ngày nhỉ
Câu thơ ủ chưng cất lòng phải nhớ
Dẫu muộn màng năm tháng cũng khôn nguôi
Khỏi phải bàn – em đã có trong tôi
Khi ngúng nguẩy, khi giận hờn da diết
Đo tình nhau – gã khờ vờ keo kiệt
Thời gian còn độ lượng ghé môi hôn.
Thơ của người chân đất
Đừng tự lừa dối mình
Son phấn những câu thơ tím tái mùa đông
Thả băng cánh đồng chạy gặt
Tình yêu chưa kịp chín vương vãi bông lúa vàng dấu mặt
Lớp bùn đất gam màu tối phủ lên
Thời gian không cho phép ta dừng lại
Để được cười và thở
Giọt nước mặn đã nếm vào môi
Con đê bao chắn lũ ngấp nghé sóng tràn bờ
Thời tiết dự báo cho người nông dân
Không là giấc mơ huyễn hoặc
Chén cơm được chuyền tay
Vết xước liền da mùa đông bọc ấm
Không gian phơn phớt những gam màu
Mưa giăng màn che khuất tầm mắt
Cuốn phăng nụ mầm ấu trỉ
Rối mù bẩy lưới gấc tơ
Trả tự do về đồng chiêm trũng con cá lội trong mơ
Sự quý phái không dành cho người chân đất
Củ sắn củ khoai tượng trưng lòng chân thật
Bếp lửa vùi tro ruột còn ửng chín
Khát khao buốt tím nghẹn lòng
Bỏ qua thơ ngây chịu ngày tóc úa
Câu thơ váng vất chịu án một ngày
Đọt nhớ ta ăn môi đưa lầm lủi
Mon men tháng ngày chới với vòng tay.
CƠN MƯA TRÁI MÙA
Tháng này rất muốn em vui
Hình như nghe phía ngậm ngùi nơi em
Cơn mưa dội xuống cột đèn
Hắt lui bóng nước nhoà chen phố về
Ải lòng buộc lối u mê
Chìa tay xin hứng mọi bề phân bua
Tháng ba nhợt nhạt cơn mưa
Đường trơn rụng ngọn trái mùa sủi tăm
Bấm chân mười ngón đăm đăm
Liếc sang bên trái đụng cằm người dưng
Đất trời vẽ ngược chân dung
Bóng ta thoả hiệp lùng bùng sóng đôi
Về trong hiên cũ giăng đời
Câu thơ bủa lưới chịu lời xanh rêu
Thả buồn gương mặt đăm chiêu
Ngẩng vai sủng ướt lội chiều vẩn vơ
Thoảng qua góc vắng bất ngờ
Ta như trụ điện nép hờ bóng cây.
NƯƠNG ĐỜI NHAU CHÚT GIÓ
Con tim không chịu nằm yên thóp thoi trong lồng ngực
Con suối nhì nhằng qua ghềnh thác uốn cong
Con chim rừng hốt hoảng đập cánh bay lửa bùng nghi ngút khói
Tháng ba khô háp ngổn ngang những hình ảnh phá rừng…
Người ta vô tư chia nhau giữa mênh mông
Chia chác đủ triệu thân tràm đốn gục
Bếp lửa ám hun chiều ẩm mốc
Ta còn nhau – chia nhau tháng ba
Hiu hắt mẹ chục ngàn ngày bậu cửa
Mở lòng đêm từng tiếng vọng xa mờ
Nước mắt chảy một đời chưa kịp rửa
Con lớn dần ôm vú mẹ và mơ…
Ta theo em ủ mẹ vào thơ
Trang trải tận cánh rừng chưa khép tán
Tháng ba mẹ – ngút ngàn xa trống vắng
Tháng ba em – diệu vợi mãi khôn cùng
Tháng ba có những cánh rừng xanh ngộp thở
Những cánh chim trời chếnh choáng bay
Anh nương đời em chút gió
Tựa vào rừng phòng hộ mà say.
NƯỚC MẮT CỦA MUỐI
Có cánh đồng không muốn những cơn mưa
Dấu đắng chát qua từng ngày lại nếm
Niềm vui bốc hơi – khi mặt trời đến
Giọt nước lăn nghe mặn nhạt bờ môi
Lưng áo thô thấm bởi mồ hôi
Váng vất nắng, chai sần bao thớ vải
Mưa nắng thất thường- cong người đày ải
Chong mắt chờ hạt ngọc biển khơi
Mưa – những cánh đồng muối chơi vơi
Chén cơm hất xuống đất trời nhiểm cặn
Giông và gió – xát lòng nhau vị mặn
Ngập cánh đồng bổi hổi cơn mưa
Chuyện một đời gom nắng dội ban trưa
Muối cứ mặn trắng ngời môi kết tủa
Long lanh hạt – mắt tình yêu đôi lứa
Đong thời gian khô háp những bàn tay
Những ruộng đồng ngập nước chiều nay
Nhiểu cánh cò úa phơi mùa gặt nắng
Câu thơ rơi chân trời xa vắng
Mưa - loi ngoi từng hạt muối vàng.
NHẬT KÝ NGÀY TÌNH YÊU
Tình yêu nhớ – hoa phong lan cần được gió
Tình yêu sâu – nửa đường gặp đá lưởi cày cong
Hoa tươi đến tay người ngại héo
Xa xôi ngàn dặm cũng khôn cùng
Tin nhắn vội có điều chi nhỉ ?
Nghẻn đất trời – bó gối chuyện vu vơ
Tình yêu ừ - thêm ngày hoá đá
Khát khao cười – sóng vọng ngược u.u…
Chạy một vòng xe ngả ba ngả bảy
Con trai con gái ngực cắm đầy hoa
Ra Bưu điện thiệp hoa cạn hết
Về nhà lên mạng gặp hạt sạn đêm qua
Nhà bốn thằng đàn ông một già ba trẻ
Hỏi thời gian qua bàn tay
Hỏi tình yêu qua nhịp thở
Hoa hồng tươi mấy ngày
Con gái cưng – nhiều hoa
Ngồi rưng rưng xó bếp
Con gà đất nổi sảy…
Đang chờ tin…một người.
NGÀY CỎ NHỚ
Có những chuổi cườm sớm mai nay
Hạt sương trong, gương mặt người rạng rỡ
Ngày tình yêu – bồi hồi con tim thở
Anh vùi mình cỏ biếc để mà yêu
Tháng năm đau, thương tổn đã nhiều
Khi vết xước – xát chai lòng vị mặn
Và em đến cơn mưa đời anh tắm
Rủ tan nhanh lắm nỗi u phiền…
Nếm hạnh phúc chia tình anh một nửa
Ngậm vào môi chiếc bánh thánh em trao
Bờ cỏ mượt long lanh đầu vạt nắng
Của mùa màng lủng lẳng hạt sương chao
Cả đắng cay và mắt ướt ngọt ngào
Anh ưởn ngực phơi lòng ngay thẳng
Rét lạnh tàn đông – nỗi buồn xa vắng
Cắm vào đâu cỏ nhớ mùa thu
Da diết chiều khản giọng tiếng chim cu
Giêng mỏng mảnh níu ngày trôi chầm chậm
Và em đến – thắp lòng nhau lửa ấm
Mùa xuân lành ngơ ngẩn tháng giêng non.
TRĂNG THÁNG GIÊNG
Ngày rằm khoác mảnh áo mây
Choàng khăn ở cổ mắt cay sương chiều
Bài thơ Ủ Lá – Nguyên Tiêu
Rút lòng tơ nguyệt chạm điều xa xôi
Sân sau góc diễn ta ngồi
Mây che ta chút bồi hồi áo trăng
Chút tình nặng nghĩa trăm năm
Câu thơ làm chứng trăng rằm tháng giêng.
Đầu xuân nũng nịu nằm nghiêng
Giữa giêng mới biết ở riêng mơ màng
Mây nương trăng rải đường làng
Lòng chai, mở được cung đàn vấn vương
Ngẩn ngơ lắm nỗi đoạn trường
Cây khô nách lá bên đường – gọi trăng.
NÓN QUAI THAO BẮC CẦU QUAN HỌ
Chúng mình không có mặt ở Hội Lim
Anh nhận tin qua con gà đất
Câu thơ về…anh theo câu hát
Phải lòng nhau nên cứ đi tìm
Tương phùng tương ngộ đóng trong tim
Câu hát cũ người ơi người ở…
Tháng giêng nhỉ- hai phương trời gửi nhớ
Liền anh liền chị lý giao duyên
Trầu cánh phượng têm trăng nghiêng
Giá được cùng em nếm môi đỏ thắm
Đất với trời hồn nhiên bồng ẳm
Thủy Mộc giao hòa tình trẻo trong
Hội Lim bắc cầu hai đứa vừa xong
Giận hờn chia mỗi người một nửa
Miềng trầu cay-cho đời thêm chút lửa
Dẫu muộn màng hong thắm một duyên thơ.
NHẬT KÝ ĐẦU NĂM
Sáng mồng một xông đất Giang Châu quán cà phê một mình tờ một ngàn vắt vẻo
Cành đào nụ hoa đỏ chủ quán cười tối qua mất ngủ
Pháo giao thừa nổ vang con chó xổ chuồng biệt tăm
Tiếc năm cũ cạn ly cà phê chào xuân mới….
Sáng mồng hai điện thoại rung anh hai gọi về ngay quán cũ
Con cưng tìm được nhà mừng khách tới sủa vang đầu ngõ
Cổng mở – niềm vui oà
Ly đen ba người ngon hơn mồng một Tết
Con trai vòi tiền xe thồ – Bác hai mừng tuổi một trăm
Đọc ”tháng giêng ơi” lúc một giờ đêm làm thơ mồng ba Tết
Chợ Đình Bích La vắng mặt một người
Câu thơ gửi thay người đi họp chợ
Buồn vui xin hẹn tháng giêng sau
Muộn sáng cà phê không được uống , cô giáo trường sơn buồn đời ngồi quán Net với ai…
Về nhà Tịnh thổi vang con gà đất
Tháng giêng cười – ly rượu ấm vào môi.
CHỢ ĐÌNH BÍCH LA MỒNG BA TẾT
Chợ Đình
Bích La
Mỗi năm một chuyến
Mồng ba đất trời mở rộng tháng giêng ra
Tháng giêng
Của em
Tuổi thơ chân chất
Mạch giếng làng cơm mẹ mớm ngày xưa
Chợ quê
Tháng giêng
Mờ sương trong vắt
Tìm mua con gà đất thổi mừng bình minh
Tháng giêng
Đợi người không sợ hớ
Bán mua chi khi họp chợ sân đình
Tháng giêng
Chợ mỗi năm một phiên
Tình của ta mỗi ngày mỗi nặng
Đất trời dày cầu nối tới giêng sau.
GỌI MÙA BÔNG TÍM
Lục bình bông tím cầm tay
Đến miền sông nước cuối ngày rưng rưng
Phù sa lưng bến ngập ngừng
Chìa môi hứng cả một vùng sương mưa
Đợi hoài lắng nhịp chèo đưa
Vật vờ con nước theo mùa dửng dưng
Trên đầu tóc muối dắt lưng
Lòng vương chút lửa bập bùng tro than
Sưởi chiều ướm lạnh đêm ngang
Để cho chăn chiếu bẽ bàng tháng năm
Bến sông trải cỏ ta nằm
Hiu hắt chiếc bóng chống cằm gió ru
Trái tim mách bảo mịt mù
Co chân trốn nẻo gật gù vây quanh
Gọi mùa bông tím lan nhanh
Bức tranh thuỷ mặc lưu hành qua sông.
Xuân
Tết chờ ngoài bậc cửa
Xuân thấp thoáng ngoài hiên
Nắng vàng phơi ngọn lá
Lửa cười chiều tất niên
Niềm vui lòng đã chín
Tình xuân ai mới phơi
Con chim buồn chợt hót
Giai điệu mềm buông lơi
Phất phơ trời mưa bụi
Mắt ướt nồi cơm sôi
Hong qua mùa lạnh cũ
Than ngún chiều ba mươi
Thầm hỏi tháng giêng ơi
Thời gian sâu vời vợi
Cho năm chờ tháng đợi
Nắng nâng chiều mây trôi
Hồng thêm áo em tôi
Ngày xuân nào quá muộn
Bao la đất trời rộng
Giải yếm đào vắt ngang.
Không dưng mà rét ngọt
Khi trái đất còn quay mặt trời sẽ nhú lên mặt biển – tháng chạp nơi này mưa.
Tháng chạp quay vòng tháng chạp tới, năm cùng tháng tận cõng đi xa…
Giấc mơ chập chờn cơn ngái ngủ, cái rét cuối ngất ngơ màu lá cỏ, ủ mùa se lạnh vào trong.
Tháng chạp choàng mưa, tiếng còi tàu qua ga hốt hoảng, những ngưòi đang yêu nhau hờn dỗi.. Mùa xuân bâng quơ chực chờ hiên vắng …
Mùa xuân không còn trẻ nữa và không già đi.Mùa xuân đang tới .
Sự trầm tỉnh không dưng mà có, tình yêu không dưng mà xanh, nỗi buồn không dưng mà lắng. Soi gương thời gian tóc bạc trắng trên đầu.
Mùa xuân gọi
Tháng giêng về khoác làn sương mỏng
Cội Mai Đào bung hoa, Đã qua chưa ngày tất tả…
Rét ngọt giêng non, tháng giêng gần. Mùa hoa cải ven sông. Con chim buồn chợt hót. Tình yêu xanh chồi lộc cây. Hoa nẩy mầm nách lá. Mây bồi hồi đứng im.
Sự khôn ngoan cho tâm hồn mình già đi – mỗi ngày thêm một chút.
Hoá giải niềm suy tư qua ngày trắc trở.Gội rửa mình trong trẽo truớc mùa xuân.
THỜI GIAN ƠI NGỪNG LẠI
Bánh xe thời gian không thể ngừng quay
Anh ngược gió đẩy mùa thu trở lại
Màu nắng ải cứa lòng chiều vương vải
Níu trên cành mắt lá buổi tàn đông
Dễ gì qua mà để lại sau lưng
Nhắm mắt thử – vật vờ ngày thu cũ
Mở mắt ra – bóng mây trời vần vũ
Là thời gian ngưng lại ở trong nhau
Cánh đồng làng ngập trắng bởi bông lau
Báo hiệu hết những ngày cơn bão rớt
Tháng mưòi ơi – phút giây thời gian chốt
Đóng vào tim bằng chiếc lá mùa thu
Cuối mùa đông thèm nắng – trời âm u
Xin dặn lòng chờ ngày xuân sẽ nói
Tháng giêng ơi – mong thời gian vời vợi
Chở giao mùa về ngủ muộn trong anh.
THẢ NHỮNG CÂU THƠ CUỐI NĂM KHÔNG BIẾT CHO AI
Nhổ sợi râu bạc ở cằm thả vào năm cũ
Thả suy tư vào đêm
Chiếc điện thoại nằm yên như cuộc tình vắn số
Thắt thỏm giữa đêm những sợi tóc sâu lấn vào chân tóc
Quả lắc đung đưa thả sự già nua của thời gian bằng tiếng thở dài
Của cánh đồng số phận
Thuỷ triều dâng
Xao xác tiếng côn trùng đập cánh trong đêm
Bóng dáng một thời xuân sắc
Con dế lửa mùa hè – ngày đêm luộc máy
Những tiếng nói rất xa – mà gần
Niềm vui chưa hết sẻ chia
Nỗi đau tưởng chừng đứt quảng
Ta bơi theo sóng đường dài …
Nhưng câu thơ gợi tình mỗi ngày ta gặp
Ẩn dấu lòng khát khao
Người mẹ nghèo đưa con đi mổ tim
Chờ lương tâm trợ giúp
Những xóm nhỏ chân đèo những vùng quê bão lũ
Câu thơ gieo neo giữa đất trời
Ta lang thang từng đêm những điều ta gặp
Cuối năm rồi – không biết chia ai.
GIÁNG SINH THIÊN SỨ
Giọt nước mắt hạnh phúc long lanh
Đêm Chúa giáng sinh
Niềm vui người phụ nữ
Tái sinh bỡi tình yêu thiên sứ
Mùa Đông trong ổ rơm vàng mùa Hạ
Mẹ ủ thay cha – niềm tin qua cuộc chiến tranh…
Mùa Thu không thể lặng im
Không thể đứng nhìn mùa Đông ngập ngừng tới
Những chiếc lá còn màu nắng vàng
Con mắt mùa thu cũ
Phải cháy hết lòng câu thơ
Tình yêu không là mật ngọt
Tình yêu không là chồi non
Khoảng cách xa xôi của địa lý sẽ không còn
Cả nỗi buồn tan trong tâm khảm
Khi Mẹ sinh ra anh
Cây rùng mình trút lá
Cái đớn đau tận cùng
Phục sinh niềm hạnh phúc
Phục sinh sự chai lỳ của đất
Bằng những ổ lá mùa Đông
Tiếng chuông nhà thờ ngân vang
Báo hiệu giờ sinh nở
Những tấm lòng rộng mở
Anh gõ cưả nhà em – giấc mơ Thiên sứ.
NGẪU HỨNG LỤC BÁT
Lòng khô như miếng đất cằn
Tình ta gieo hạt muộn mằn đất ươm
Vải nâu no gió cánh buồm
Thuyền đơn trước những lạch luồng biển khơi
Dẫu đời gõ nhịp rong chơi
Trái tim thở gió bời bời phương em
Thời gian chia nữa bóng đêm
Dễ chi bóng thả bậc thềm hắt hiu
Em là hạt gạo chắt chiu
Ủ thêm năm tháng nuông chiều nơi anh
Đừng buồn những chuyện loanh quanh
Giang tay quăng hết chân thành đáy sông
Quê em – có giống mũi hồng
Mây thơm nắng ấm cuối đồng hong khô
Cuộc đời nặng nghĩa câu thơ
Xoay theo con vụ bơ phờ đêm sâu
Ta làm giọt nước ngày sau
Hé môi xin hứng nỗi sầu chia nhau.
TIẾP LỬA MÙA ĐÔNG
Không thương thì thôi làm răng anh ghét được
Tội tình chi mà trốn cả mùa đông
Anh cũng hiểu từ khi cơn bão rớt
Dội xuống lòng tím ngắt bỡi cơn giông
Thương nhau rồi…ghét có được gì không
Da diết quá phương trời kia vời vợi
Anh ngây người – vòng thời gian chờ đợi
Bàn tay mềm chuyền tiếp lửa mùa đông
Tháng chạp mưa – nhiều con gái sang sông
Ta luống tuổi buộc lòng nhau phải tiễn
Tiển lạnh giá mùa đông – Mùa Xuân dâng hiến
Ngời ngời lộc biếc giữa lòng nhau..
SƯƠNG HOA
Đưa tay chào phố và hoa
Cây reo phải gió sương hòa khói mây
Nghe trong hơi thở cỏ cây
Phong trần đã chớm mặt mày mốc meo
Đa mang theo ngựa qua đèo
Chồn chân phiêu lãng cheo leo núi rừng…
Tháng mười cầm buổi rưng rưng
Đưa môi xin uống mịt mùng sương mưa
CHIỀU PHỐ NÚI
Chập chùng phố của ngàn sương
Rừng thông da cỗi lạnh đường se se
Muộn mùa quỳ nở le te
Nhuốm hương hơi núi đủ hoe sắc vàng
Mệt chiều thèm gót lang thang
Lêu nghêu thông đứng xếp hàng đợi nhau
Mỏi người dốc ngược đêm sâu
Chợ khuya rau củ rủ sầu rẻo cao
Cà phê Phố Núi ngàn sao
Sương giăng khói thuốc bóng chao nhập nhòa…
MẠCH NGUỒN PHƯƠNG NAM
Trưa dài lép bụng cồn cào
Đãi ông một bữa ngọt ngào Tiền Giang
Rô đồng kho tộ ngang gang
Canh chua húp với mặt bàn rau tơ
Bồn bôn, Súng, Dút, Bỏ ngô…
Chân quê nghe vội nửa giờ… hả hê
Vĩnh Long níu bạn xa quê
Như đinh đóng cột nương về Bạc Liêu
Buồn trưa cũng đợi xế chiều
Qua cầu Mỹ Thuận đôi điều nhắn tin…
Gặp nhau như bóng với hình
Nhìn chi Cái Cá lục bình tím giông…
Cổ Chiên đeo nhánh bên lòng
Bạn cười gợn bóng mặt sông chuyển luồng
Bâng khuâng qua bến phà Vồn
Đầy vơi con nước mạch nguồn Phương Nam.
RONG RUỖI MIỀN PHÙ SA
Đò xuôi ngang với mặt đường
Giữa đi và ở hai luồng thuyền xe
Cội dừa bám rễ bờ đê
Màu xanh xanh tận đường về miền Tây
Lưu danh công tử đất này
Đượm tình Vĩnh Lợi, Cái Dầy, Bạc Liêu
Phù sa bọc lại trăm điều
Tâm người phóng khoáng nhẹ hều câu thơ
Rộng trời, biển muối… giấc mơ
Lầu cao ngân tiếng với tơ dây lòng
Giai nhân tài tử má hồng
Hoài Lang Dạ Cổ long đong phận người
Cao Lầu giai điêu chơi vơi
Bao dung sao hết nẻo đời gió mưa
Rượu nồng hỏi bạn say chưa?
Ngoài hiên nghe gió lay dừa mặt sông…
CẢI HOA
Tháng mười hoa cải ven sông
Mùa hoa ươm nắng cánh đồng vàng tươi
Thời gian cũng phải di dời
Bỏ neo xin chọn rẻo đời bến mơ
Thương sông, bến đợi còn chờ
Đừng theo con nước vật vờ trôi mau
Trong lòng mình đã có nhau
Câu thơ cũng phải xanh màu đó thôi
Tháng mười nhỉ! – tháng mười ơi!
Trách chi năm tháng lại rơi một mình
Anh như hoa cải làm thinh
Riêng lòng ngập nắng sắc hình cải hoa.
Ủ LÁ
Gom lá mùa thu đem về xây tổ
Nhặt cọng rơm vàng kết tóc xe tơ
Ủ lá nhiều năm để dành lót ổ
Đêm dài trăn trở nhợt nhạt câu thơ
Trái tim già nua nữa đời pha muối
Vịn người đứng dậy – chai đá ngu ngơ
Ủ lá mùa đông không chừa chổ thở
Vùi mình trong cỏ – cỏ rối như tơ
Ủ lá mùa thu mong chiều hửng nắng
Chút mây mùa hạ cho lá mau khô
Ủ hoài xa xôi – đầy vơi trong trẻo
Mùa xuân chưa tới tươi rói câu thơ
Ngồi đếm thời gian – cuối vườn ủ lá
Ngoài hiên mưa bụi theo gió phất phơ
Ủ dài tháng năm chờ người đến ở
Tháng giêng vời vợi – mở cửa giấc mơ.
TƯỢNG ĐÀI TÙ NHÂN
Tăng NĐK Phạm Văn Hạng
Cụm tượng đài tù nhân
Hằn xích xiềng neo vào vách đá
Dưới chân dấu tích xưa là những xà lim
Trên cao bầu trời xanh
tán vông đồng tỏa mát
Góc cạnh trụi trần khắc vào dáng vóc
Ẩn đôi mắt sâu
vầng trán suy tư
Có thể đó là những nhà thơ
Những hiền nhân, chí sĩ…
Cùng những chiến sĩ vô danh
Hóa thân thành tượng đài bất tử.
Viết ở Nhà tù Lao Bảo
HƯƠNG QUÊ
Qua cơn bão lũ mẹ về quê
Nước còn ngấp nghé ở chân đê
Bấm chân dìu mãi hương đồng đất
Đường trơn con gái cũng theo về
Tháng Chạp chưa qua trời đủ rét
Áo troòng mấy bận vẫn còn lo
Hong hanh nắng sớm vương đầu bãi
Thấp thoáng ngoài sông sãi bóng cò
Theo con lên phố – qua mùa lũ
Mẹ buồn hờn dỗi mấy ngày mưa
Mắt nheo nắng dậy qua ngàn gió
Thèm nhìn gốc chuối – mảnh vườn xưa
Ngày xuân sẽ đến – vài bữa Tết
Mẹ cười hóm hém tuổi chín mươi
Chào nhau lối xóm – mừng được tuổi
Miếng trầu đỏ thắm mãi đầu môi.
VIÊN PHẤN
Những tấm bảng đen theo tôi đi học trường làng
Mơn mởn đám mạ non mùa thu vàng chấp chới
Mảnh hồn làng – trang vở mới chia ô
Viên phấn tròn trịa như những ngón tay mẹ tôi
Bàn tay quen vọc bùn nâu hóa màu đất sét
Nung thời gian thành ảng thành nồi…
Tuổi thơ tắm nước ao làng – xưa trong vắt
Chiếc ao thơi soi rõ mặt ta bơi
Con cá quẫy mệt nhoài tìm tăm cá
Phơi phóng nắng rơm vàng cuối chiều hun lửa rạ
Thẩm vào đất mặt ruộng màu tro
Chiếc bảng con trong phiên chợ – mẹ mua về
Tôi đi học bạn bè dăm lứa tuổi
Dép neo chân hồ hởi đường quê
Con sông rộng mảnh hồn làng đeo đuổi
Viên phấn trắng vụng về phiên phấn gãy
Vẫn nguyên lòng đừng làm ố câu thơ
Mảnh hồn làng của mẹ thầy cô.
Mưa
Mưa găm phố nhỏ
Sáng úa mặt mày
Ngoài hiên sủng nước
Tê lòng lắt lay
Nở để một ngày
Ngàn đêm bạc tóc
Dầm dề mưa khóc
Hao gầy đôi tay
Chân trời mây ủ
Sương muối qua đầu
Đời vương nẻo lạ
Chôn hồn nơi đâu
Bó gối đêm sâu
Nhớ thời rong ruổi
Tình ngời muộn tuổi
Xoáy hoài chơi vơi
Mưa dài nổi nhớ
Hong bàn tay ai
Hơ lòng lửa ấm
Nén chiều mây bay.
Chứng chỉ thời gian
Thành Hoàng Đế
Dấu tích xưa cũ chìm trong cỏ
Lối mòn Voi đá đứng trơ gan
Cánh Tiên tháp cổ như trời dựng
Rêu phủ điêu tàn chứng thời gian
Võ tướng linh hồn trêu ngọn lửa
Tùng Chu lưu dược độc ngàn năm
Phú Lốc vấn ngang đầu mây trắng
Đất thiêng hai tướng hẹn chung nằm
Con Nghê vểnh mặt nghênh văn võ
Di chỉ hoài phơi bóng mây bay
Sông Kôn lặng thầm hai phía chảy
Nổi niềm sông núi đã cầm tay
Ché rượu thời gian chờ được tuổi
Quay đầu hướng núi nghiệp Bình Vương
Dâng chén cụng trời bao ngọn tháp
Khướt nồng Bàu Đá với An Nhơn
Bình Định ngày 10/10/2008
Tháng mười
Anh thầm hôn hương tóc một người
Tháng mười gọi mây hồng đứng lặng
Vụng về dấu tay mềm em nắm
Trái tim lãng đãng – tháng mười ơi
Tháng mười ư – con nước đầy vơi
Tháng mười nhỉ – hồn vừa ngợp gió
Tháng mười đi – đòi người phải nhớ
Quay quắt bằng được – tháng mười yêu
Tháng mười em – mây gió nương chiều
Anh ngửa mặt phơi lòng giữa nắng
Tháng mười cho tình yêu thầm lặng
Tựa cỏ anh nằm mở mắt – say.
Tháng mười buồn – ngoài này trời mưa
Trái tim nhớ tháng mười cứ ở
Tháng mười thương – tháng mười làm tổ
Sợ tháng mười đau – anh nằm nghiêng.
Tiễn gã chây ì
Rượu làng mừng một chuyến đi
Phong lưu rất mực chai lì ở quê
Bạn cười đã giọng mô tê
Dăm ba chung nửa mới nghê rượu bồi…
***
Củ khoai bếp lạnh tro vùi
Nên chi cũng phải bồi hồi đợi nhau
Mười năm thư cũ rũ màu
Trong em năm tháng phai màu tôi đi
***
Rượu đời cụng bạn một ly
Tiễn đưa cái gã chây ì một nơi
Bến xe xưa vã mồ hôi
Nếu mua được vé thì thôi chỗ ngồi
***
Khi không vớ phải nhiều lời
Đã yên số phận dẫu đời lênh đênh
Câu thơ dằng dặc lặng thinh
Nén ngày xưa cũ đinh ninh đáy lòng
***
Biển sóng gọi rừng mênh mông
Đi cho dính đất nội đồng Phương Nam.
NHỚ NGƯỜI CON GÁI CHỢ HUYỆN
Bùi ngùi chiều tóc ướt chưa hong
Âm ấm nhớ tay mềm nắm chặt
Chợ chân cầu buồn vui gương mặt
Không gặp người-mình đợi phiên sau
Chợ tan rồi lại nhớ nhau lâu
Em mướt tóc ngực nêm màu áo
Mắt lúng liếng, lúm duyên ngầm hư ảo
Nghiêng theo chiều nón lá sương rơi
Em phổng phao con gái vườn đồi
Da mịn màng phù sa đồng đất
Lá me rụng chua lòng được mất
Men ủ hoài dưa cải vàng hoe
Em băng đồi lội suối và khe
Cau mấy lứa,tiêu Cùa mỏi chuyến
Em đi về buồn vui chợ huyện
Lọc tháng ngày qua mớ bòng bong
Nhớ người con gái ở Ba Thung
Qua suối cạn bao lần nhặt đá
Lạc Cam Tuyền còn reo bếp lửa
Có đập Đuồi – vời vợi người đi.
ĐÈO CÙA LƯỢM TRÁI SIM RƠI
Lên Cùa còn nhớ chợ Phiên
Ngươi ơi ngoái lại một miền cỏ thơm
Đèo Cùa nắng dọi mưa trơn
Sim mua như những môi hôn của rừng
Một mùa bông tím rưng rưng
Ngàn lau lách trắng ngập ngừng bóng mây
Dừng chân thở gió mà say
Ngở ngàng vuột khỏi tầm tay chín muồi
Quà của rừng chỉ riêng tôi
Bâng khuâng mấy lượt chân đồi tuổi thơ
Một mình lượm mãi giấc mơ
Một miền mây tím vẩn vơ ngang đầu
Trái sim chin mọng nguyên mầu
Qua đèo lỡ mối duyên đầu chợ Phiên.
Vọng Tháng Giêng Ngân
Một bước ngẩn ngơ lòng một bước
Những con đường mơ mộng đã qua
Sông cạn hỏi mạch nguồn đá thẩm
Có vô tình trong tháng năm xa
Gốc phượng rũ dần bao mùa lá
Ngã sầu đông rắc tím đường hoa
Em chân thật – dáng người mảnh khảnh
Nhạt nhòa lối cũ – ngập ngừng qua
Giữa cuộc đời sương trắng phôi pha
Đau đáu bờ cỏ non trước ngõ
Mắt chạm tàn cây xanh và gió
Trái ngô đồng rụng – bánh xe lăn
Vẫn đeo đẳng ngày xưa xa ngái
Mịt mờ sương khói – biệt mù khơi
Bến sông gọi dừng chân gội rửa
Một chút tình ngây dại đem phơi
Phía chân trời có phải non Mai ?
Nên hoài mãi gạn lòng Thạch Hãn
Đêm Thành Cổ hình trăng viên mãn
Tiếng chuông trầm vọng tháng giêng ngân…
UỐNG RƯỢU Ở LÀNG
Rượu làng một thuở bạn quê
Nhiều năm ra phố vẫn mê rượu làng
Nửa đời chùn gối lang thang
Bôn ba trăm nẻo lại càng xa quê
Bao giờ mới hết u mê
Đễ yên tóc úa trọn bề gió lay
Củi rều đốt khói chiều nay
Uổng công phơi phóng những ngày nắng lên
Nhủ thầm nhớ chẳng đành quên
Thèm nghe khế rụng bên thềm ẩm mưa
Chong đèn ngồi nhớ ngày xưa
Ngày xưa như thể… mới vừa đi xa
Tiếc rằng tóc nhuốm hôm qua
Tóc xanh ngày cũ ngỡ là hôm nay
Cội lòng vơi bớt mắt cay
Không như ở phố mặt mày tỉnh bơ
Rượu làng uống với bạn thơ
Mùa nay hong chút dại khờ xa xăm
KHI RỜI PHỐ BIỂN
Tiếng bánh sắt miết con đường sắt
Thành lời ai ơi ới gọi sau lưng
Đêm lơ mơ tâm tưởng mình chợt thức
Ngỡ con tàu quay lại phía nơi xa
Biển vờ lạ sao ồn ào dậy sóng
Anh phong trần phóng khoáng một đôi khi
Dẫu như muối hồi sinh từ mép biển
Cứ vô tình làm mặn chát lòng anh
Lâu lại đến cuộc đời quay vòng mãi
Chuyện xa xưa như chỉ mới hôm qua
Căn nhà cũ – mẹ chờ ai nhỉ ?
Em còn buồn Tôn nữ níu duyên xưa.
MÀU THỜI GIAN
Rêu ủ thềm xưa màu cỏ biếc
Ủ mùa sương khói thoảng hương phai
Chìa tay như lược lùa chân tóc
Vòng đời đong đếm nỗi nguôi ngoai
Trước ngõ thời gian còn ngoảnh mặt
Chậu sành gốc mộc cỗi cằn xanh
Bứt lá cạn cùng đau tận rễ
Nhựa lòng cho lộc túa ngày xuân.
GIỚI HẠN
Giới hạn đất là biển
Giới hạn biển là bờ
Vượt qua bờ là sóng
Sóng ôm nhầm nỗi đau
Giới hạn anh và em
Thời gian ngoài khung cửa
Hoài công chờ ai nữa
Tuổi già cầm trên tay.
Ý TƯỞNG
Những mạch máu chạy ngầm trong óc
Câu thơ nghẽn ý vật vờ
Trái tim thức dậy bơ phờ
Khi mơ lại nhớ bây giờ lại quên.
CẮT TÓC
Ngã lưng nhắm mắt vài giây
Râu tóc rối phận dài ngày rong chơi
Lơ ngơ khỉ cợt mặt người
Soi gương chỉ để khóc cười hồn nhiên.
CHÂN SÓNG
Phóng khoáng của gió và mây
Âm thanh hồn nhiên của sóng
Nỗi buồn chìm vào góc biển
Cát phơi mấy xác con thuyền
Lặng yên nén góc khuất tâm hồn
Đại dương dấu chiều sâu bình thản
Loay hoay chân còng chạng vạng
Thời gian nhạt nhoà đi …
Biển dội lòng đất hỏi có được gì
Đất trời giao nhau hoàng hôn lịm tắt
Biển và bờ muôn đời mặt cắt
Xa xót gần nhau
Giọt nước mắt của đêm
Lặn chìm trên gối
Giọt mồ hôi của ngày
Cay nồng mắt môi…
Em ra đi về phía cuộc đời
Tôi một mình nghe cơn bão rớt
Tôi một đời buồn vui bất chợt
Trước thềm biển lặng-nhặt hoàng hôn.
Mảnh Trăng Qua Mùa Lũ
Vẫn sắc màu loáng bạc
Mảnh trăng ngoi mặt nước ao làng
Con nước rút mặt trời chưa ấm rể
Trái xanh buông từng nhịp điểm thời gian
Đất nẩu lòng chênh dáng mẹ gian nan
Thân chuối úng nghiêng chiều quê lạc gió
Phù sa núi phủ bạc đầu ngọn cỏ
Bàn chân trần nứt nẻ dấu bùn non
Đời làng và khúc sông con
Đêm mờ ảo lay ngọn đèn leo lắt
Chiếc lá – mẩu trăng vàng mẹ nhặt
Ngọn tre buồn lẳng lặng giữa đêm riêng
Vẫn bền lòng bầu bạn hàn huyên
Mưa chuyển nắng xanh câu Kiều mẹ hát
Rồi sẽ đến những mùa vàng hẹn gặt
Cây trong vườn căng mật ngọt đầu xuân.
Hẹn Xuân
Buồng chuối lớn dần thân chuối oải
Mẹ thầm lần lữa đợi ngày qua
Hai tay muốn níu thời gian lại
Hương khói linh thiêng phút giao thừa
Mùa xuân cứ hẹn bao người nhỉ
Mưa bụi đất trời phơ phất bay
Đầu quê ngồi trệt nơi triền cỏ
Thở chút hương đồng gió heo may
Bao năm luân lạc chai lòng ngậm
Mặn chát chia hoài cõng hai vai
Em núp phố rộng như đời lãng
Rét ngọt lưng chừng giữa giêng hai.
Ly Cuối
Cùng Nhà Thơ Nguyễn Tiến Đạt
“Vô vi thì buồn…viết thì sợ…
Trời rộng đành nâng chén ngang mày”
Nguyễn Tiến Đạt
Những chiếc ly vòng quanh
Sao mày ngồi ở giữa
Nghiêng đầu – Ta cạn chén
Nỗi niềm còn trên mâm
Những chiếc ly lặng câm
Một đời là một kiếp
Rượu tràn ly nối tiếp
Đắng chát trào lên môi
Ngọn gió còn rong chơi
Sá gì chiều mây bạc
Nhớ chi hoài mệt óc
Những chuyện đời không đâu
Một ly cụng đêm sâu
Ngang mày – Đừng nhăn mặt
Ai còn và ai mất
Đất chờ người bao dung.
Gửi Người Bạn Triệu Phong
Mạch đá của sông gồng mình nước lũ
Chới với ruộng đồng củi mục,rều xa
Hẹn bạn ở quê quầy ly rượu trắng
Thượng nguồn mưa vần vũ mấy ngày qua
Không phải hụt chân dè chừng con nước
Đò ngang gửi phận ở bến An Mô
Gió thổi một bề qua cầu mưa tạt
Đồng sâu nước sỉa loã trắng bãi bờ
Hoài chuyện tuổi thơ rưng lòng chưa vãn
Rượu làng ngấp nghé chếch choáng say
Trái khế chín cây gió lay thì rụng
Sương trắng qua đầu mấy ai hay…
Cứ để ngày qua mong chi lại níu
Trầu xanh chưa hái dành bán ai mua
Gái Cổ Thành phải lòng nem Chợ Sãi
Tóc xanh ướt tàn lá chuối che mưa.
Con Đường Bằng Lăng Tím
Một phía con đường gọi mùa bông tím
Cánh phượng chơi vơi nắng gió ngày hè
Con ve gạo bài râm ran mặt phố
Áo trắng thong dong mỗi sớm đi về
Em chưa lớn mái trường đã cũ
Lòng thầm vương trang lưu bút còn xanh
Câu thơ rụng phía chân trời rộng mở
Mùa thi ơi ngày tháng qua nhanh
Gốc phượng sân trường cỗi cằn thắp lửa
Dẫu con đường tím buốt bằng lăng
Xin nhặt lai câu thơ tình bỡ ngỡ
Những vui buồn hờ hững bâng khuâng.
Phế liệu chiến tranh bi khúc
Cỏ còn mượt hơi sương
Ngươi – vác cuốc lên đường
A ha! đời ai đó
Luân lạc chốn biên cương
Dòng sông đời có quạnh
Nước chảy mòn hai vai
Xuân về đầu núi ám
Thuở hương trời mau phai
Bao quanh lòng đã cũ
Có chuyện vừa lớn khôn
Trên sườn đồi ta nhặt
Phảng phất bóng linh hồn
Lặng mình trong tâm tưởng
Khói hương mờ bóng mây
Có còn ai không nhỉ
Dưới mùa xuân bủa vây
Tìm mộ người bạn cũ
Phác thảo bức chân dung
Trải lòng bao thước đất
Trái nổ nào khoan dung.
Tạ lỗi trong chiều
Ngậm mãi đầu môi câu hỏi cũ
Nhiều năm không gặp cũng gần thôi
Thầm nhủ đường xa cần phải nói
Con sông đâu dể cạn nguồn rồi
Nỡ buộc con thuyền nơi bến nhớ
Đường về dài nắng miết qua lưng
Nhiều khi đành lòng không hẹn trước
Câu thơ theo nắng tắt lưng chừng
Lời xưa thắp lửa còn trên gối
Vấn vương tóc xanh lại nhiều lần
Cứ để lòng phơi như cỏ biếc
Một đời đồng vọng hoá xa xăm
Con chim buồn _con chim ngại nắng
Cây dỗi hờn cho lá rụng triền sông
Anh phóng khoáng sinh nhiều lận đận
Một lần hoài cúi mặt thời gian.
Phút Cuối
Kính dâng hương hồn em gái
Người đàn bà
Tuổi năm mươi
Thân xác héo khô
Trái tim đỏ lửa
Người đàn bà
Tỉnh táo
Nhặt thời gian
Sẻ chia tất cả…
Tóc lại bắt đầu xanh
Má hồng thêm chút phấn
Phút cuối cùng thản nhiên
Dấu trong lòng nuối tiếc
Trong chiếc áo bằng vỏ cây
Người đàn bà tận tuỵ ngủ yên
Buông thỏng tay
Để lại những vô cùng…
Đất Khát
Cổng đình làng quay ra mặt ruộng
Ngọn lúa trưa nồng tháng hanh khô
Ngút mắt chân trời nhoà nắng lửa
Bạc đáy ao bùn hoài giọt mưa
Đất khát quê nghèo xơ xác lá
Đồi hoang đồng vọng một mùa sim
Tuổi thơ mê mải màu trái ửng
Chân chim cun cút đuổi nhau tìm
Đất khát quay vòng- em đi miết
Nhủ lòng lỡ hẹn những mùa xa
Bàn tay vỡ nắng đất thành sạn
Bến bờ hiu hắt gió chiều qua.
CÚC BIỂN
Lấm tấm những bông cúc vàng
ngậm phải sương đêm
Con còng gió vô tình đuổi gió
Vướng chân mềm trên cát
mặt trời lên
Vị mặn trên môi
Nụ hôn trước biển
Phóng khoáng tầm mắt
Vòng tay hào sảng
Ngoài khơi là Cồn Cỏ xanh
Tóc em lộng gió
Trong mắt ai – anh bé dại nhiều lần
Câu thơ ấp ủ từng đêm
Đau đáu từng đêm
Sáng nay ngập ngừng trước biển
Trước những bông cúc vàng nở li ti
trên cát
Như những giọt sương đêm
Vị mặn của biển
gặp ánh nắng vàng.
Mẹ và Cha
Chiến tranh ngăn cả lối về
Con sông cách một rẻo quê mẹ nằm
Tính ra già ba chục năm
Từ nay mẹ lại được nằm bên cha
Cháu chưa biết mặt ông bà
Lạy hai phần mộ chia xa lại gần
Giấc mơ từ một loài hoa làng cát
Giấc mơ sinh thành từ đêm
Con cựa mình ôm vú mẹ dịu êm
Cát là đất của tình yêu mẹ vắt
Con lớn theo cây chổi, cây tràm
Tháng hạn bời bời gió Lào đỏ mắt
Xóa dấu chân trần cát bỏng nắng trưa
Chờ mẹ thương em dổ dành trái ổi
Em buồn vọc chán đến ngày mưa
Trái ổi tím khô dội trên nền đất
Tuổi thơ quen chuyền một chuyền ba
Bàn tay chuyền dần quét nhà ,giặt áo
Chuyền phần tuổi chị-chợ Kẻ Diên xa
Chuyền cho đến ngày mẹ lại gặp cha
Đòn gánh cong cong vơi phần nặng nhọc
Cát hóa giấc mơ tình làng đùm bọc
Đợi xuân sang-Giêng giếng nở bông vàng
Con về chợ Tỉnh
Ngày xưa chợ Tỉnh ở đây
Mênh mông năm tháng mượn ngày lao đao
Gánh đời muối mặn đổi trao
Nước mắt chảy ngược lặn vào trong tâm
Gói thương tròn lá em cầm
Lá đâu che hết hương thầm mẹ cho
Nhủi lòng nách áo nằm co
Bên sông còn vẳng tiếng cò dầm sương
Chợ chiều quang gánh đừng buông
Đếm bao lưng thúng vô thường nghiêng qua
Con từ máu thịt mẹ cha
Chông chênh giũa chợ bước ra cuộc đời…
Trái tim chợt tỉnh rã rời
Lặng nghe trong gió tiếng cười ròn tan
Bến sông mất hút đò ngang
Chợ đông còn thiếu quán hàng mẹ tôi
Con về chợ Tỉnh mẹ ơi
Nhuốm sương tóc muối nghẹn lời bao dung
Một thoáng Nhan Biều
Bãi đất bồi tuổi thơ bẻ bắp
Dọc trưa hè hái trái quả non
Nghe tiếng dế rung reng bờ cỏ
Đám bạn lưng trần dáng lom khom
Con dế dương oai rồi bặt nín
Nhịp tim đứng lặng với thời gian
Hoài mãi im hơi miền cỏ nát
Bên lùm hoa dại lại ngân vang
Về quê ở giữa triền sông cũ
Mây nước xanh trong bãi đất bồi
Con dế rong chơi lòng cỏ hát
Một làn sương mỏng ngậm đầu môi
Viên sỏi và ô làng xanh
Vẽ lên sân đình
Những ô làng xưa
Nét củi than
Có vòm trời riêng tuổi nhỏ
Ngày công chia cho thửa ruộng chín vàng
Lang thang lượm ở bãi sông
Từng viên sỏi nao lòng con sóng dạt
Ta chuyền tình yêu vào đất
Viên sỏi qua ô làng vuông
Hai phía trời rộng mở
Dìu nhau qua từng giấc mơ
Giấc mơ cõng viên sỏi trắng vàng
Sân trước nhà em đầy bạn gặt
Thơ ngây lặn chìm trong mắt
Lúa ngô tràn mấy sân phơi…
Đi hết thời chiến tranh
Về bến chiều nhạt nắng
Lần theo bờ ruộng vắng
Tóc xanh đã phai màu
Đếm thời gian xa nhau
Để neo lòng ở lại
Con sông nhiều bến bãi
Ta chờ nhau – em ơi !
Viên sỏi – ô làng xanh
Lăn hoài trong nổi nhớ
Em qua mùa chờ đợi
Trong ô làng – ngày xưa.
Những ngọn núi nơi này làm chứng
Ở lại thôi – ngày mưa bão ấy
Hồn ta neo tận đáy sông này
Tháp dựng rêu phong từng bóng Nhạn
Về đâu xin hỏi đính Chóp Chài
Có thể dưới chân là biển
Bãi bồi năm tháng thuỷ triều dâng
Vắng quá ga khuya tàu vắng khách
Còn nghe tiếng vó ngựa dừng chân
Không hẹn mà sao ta lại gặp
Đêm bao dung gồng gánh ngọn đèn
Phố rất trẻ bởi con đường rộng
Mái phố giăng ngang phía mặt đường
Hai bên lưng núi ta về biển
Biển dậy trong lòng đêm sẻ chia
Ừ em và phố quen vừa lạ
Làm chứng nơi này ngọn đá Bia
Câu thơ ở giữa Tuy Hoà nhớ
Sông Ba lắng động hạt phù sa
Trong sương Nhạn Tháp như chồi lá
Nắng ửng sau ngày cơn bão qua.
Mảnh trăng qua mùa lũ
Vẫn sắc màu loáng bạc
Mảnh trăng ngoi mặt nứơc ao làng
Con nước rút mặt trời chưa ấm rễ
Trái xanh rơi từng nhịp điểm thời gian
Đất nẫu lòng chênh dáng mẹ gian nan
Thân chuối úng nghiêng chiều quê lạc gió
Phù sa núi phủ bạc đầu ngọn cỏ
Bàn chân trần nứt nẻ dấu bùn non
Đời làng và khúc sông con
Đêm mờ ảo lay ngọn đèn leo lắt
Chiếc lá mẩu trăng vàng mẹ nhặt
Ngọn tre buồn lẳng lặng giữa đêm riêng
Vẫn bền lòng bầu bạn-hàn huyên
Mưa chuyển nắng xanh câu Kiều mẹ hát
Rồi sẽ có những mùa vàng hẹn gặt
Cây trong vườn căng mật chín ngày xuân.
QUÁN ĐẤT
Vẫn là quán đất
Mà thôi
Đưa con từng chặng
Vẫn nồi cháo thơm
Lỡ làng
Hẹn một bữa cơm
Dậy trong lòng đất
Mùi rơm rạ chiều
Quán đời
Mưa nắng
Liêu xiêu
Thương câu thơ gửi trăm điều
Sẻ chia
Một màn sương mỏng ngoài kia
Mùa xuân
Hoa dại đang chìa môi hôn.
Dáng chợ
Gió Đông Hà mơn man mặt nước
Thuyền từ phía biển cập bến chợ đông
Có ngọn trầu xanh đượm tình Phương Ngạn
Người hẹn cùng về nắng mới ven sông
Anh vẫn đợi em qua cầu gặt nắng
An Lạc hoa thêm thắm sắc màu
Hạt tiêu Cùa thơm nồng hương ớt đỏ
Như tấm lòng chân thật ở bên nhau
Bởi sợi bún Sòng trắng trong bởi lởi
Ngọn rau non mơn mởn ngọt ngào
Anh yêu em không hiểu vì sao?
Mua hoa tặng – vải đào xẻ chia
Những cuộc đời hò hẹn bên nhau
Con sông quê – Dáng chợ – Con tàu
Trích bài viết bạn bè
* Lời tựa tập thơ Ta ôm một nữa đời luân lạc của Hoàng Phủ Ngọc Tường
” Đọc thơ tình của Quang, tôi cứ gặp những hình dáng lãng đãng làm lặng người. Con thuyền đánh cá tiễn đưa người trên dòng sông nào xa hút, đêm đứng chờ để rừng thông thêm một bóng lêu nghêu lặng im, giấc ngủ nằm co ôm nỗi buồn cho đỡ lạnh và một đời đi tạo nghiệp yêu thương còn lại cuộc tình tan như sương , và một hình bóng thục nữ đã sắc không trong ngọn lá cuối đường …Những cuộc tình không đủ số may để nặng lời thề, chỉ là gặp gỡ, chia ly và buồn mãi. Vâng, không buồn thì sao thơ hay như vậy? Suốt nữa đời luân lạc, Phan Văn Quang đã khám phá một kinh nghiệm yêu, quy báu không ngờ:
Và độ lượng yêu người chừng mực.
Thì bao giờ đời cũng dễ thương.”……
*Ngô Minh NÓI VỀ PHAN VĂN QUANG VÀ THƠ :
“Từ nhiều năm nay , ở Phường 5 Đông Hà có một quán cháo bánh canh nổi tiếng, đó là thứ đặc sản hồn vía quê hương mà người Quảng Trị gọi là cháo bột. Chủ quán là một cô giáo bỏ nghề dạy học về mở, còn chân “xẹc-via” là anh chồng- một người làm thơ mặt mũi bụi bặm, phong trần lam lũ, nhưng thơ anh là nỗi đam mê day dứt lặng thầm và tinh tế trong từng câu chữ. Đó là Phan Văn Quang :” Gã làm thơ hành nghề cháo bột /Cháo nuôi tôi giữ trọng trái tim người”. Thơ Quang là thứ thơ chắt ra từ nước mắt và những đêm thức đối thoại với lòng mình; là thứ thơ nhặt được từ những cuộc lãng du đam mê và ngất ngưỡng từng “ôm một nửa đời luân lạc”; là thứ thơ nhặt được từ trong cuộc vật lộn giữa yêu thương sinh tồn với “mưa nắng quanh đời” : Quán đời / Mưa nắng / Liêu xiêu/Thương câu thơ gửi trăm điều / sẻ chia. Vâng, thơ Quang luôn gửi gắm, sẻ chia… ( NGÔ MINH)
* Lời bình của Nguyễn Tiến Đạt, Tạp chí Cửa Việt, số 48,tháng 9, năm 1998:
” Người yêu thơ,yêu Phan văn Quang ở sự chân tình mộc mạc như thế… Cái tình của Quang chân chất . Làm thơ, anh không phô trương và tuyệt nhiên không có triết luận, làm dáng ngôn từ, … thiếu Quang khu vườn thơ sẽ thiếu đi một tiếng chim thỏ thẻ…Viết về bài thơ Những con heo đất: Có lẽ viết về một tuổi thơ cay cực, một tuổi thơ với những kỷ vật để đời thì chỉ có Quang mới có cách nhìn, cách phát hiện như thế. Đọc những câu thơ của anh, tôi cứ bần thần cả người với bao kỷ niệm tuổi thơ hiện về day dứt”…
* Lời bình của Nguyễn Hoàng Đức trong tạp chí Cửa Việt số 49 và trong tập tiểu luận, phê bình Cô đơn con người, cô đơn thi sĩ – Nhà xuất bản Văn hóa dân tộc, năm 2000:
” Công bằng mà nói, tập thơ của Phan Văn Quang không kém cạnh so với hàng trăm tập thơ của các nhà thơ của Hội nhà văn. Về sự trăn trở, những vần thơ của anh dằn vặt máu thịt hơn!Về đề tài, tầm bay của anh đã vượt lên những cỏ – những hoa- và những giường…
* Lời bình của Trần Xuân An trong Ngẫu hứng đọc thơ, Nhà xuất bản Văn nghệ thành phố Hồ Chí Minh, xuất bản năm 2006:
” Phan Văn Quang ý thức được thân phận mình giữa đời. Nhưng viết về niềm đau, thơ anh vẫn cứ như không, không có ngôn từ thảm thiết, cay đắng, mà tự thân hình tượng- tứ thơ trong trọn bài thơ thể hiện ra, tạo nên một hiệu quả sâu, mạnh…
Nhà thơ Phan Văn Quang của Quảng Trị gió nóng, xương rồng; cát trắng không chỉ thế. Ở anh, còn phần tâm hồn thơ của nỗi ngậm ngùi, thương nhớ kỉ niệm, của những nét đẹp buồn”
* Nhà thơ Nguyễn Đức Mậu- Tạp chí Văn nghệ Quân đội Văn và tạp chí nghệ Phú Yên số 119, tháng 11 năm 2006:
Bản thảo tập thơ Phan văn Quang có bài thơ mới viết: Những ngọn núi nơi này làm chứng. Bài thơ là lời tâm sự của tác giả với thành phố Tuy Hòa:
Ở lại thôi- ngày mưa bão ấy
Hồn ta neo tận đáy sông này
Tháp dựng rêu phong từng bóng nhạn
Về đâu xin hỏi đỉnh Chóp Chài
…
Hai bên lưng núi ta về biển
Biển đậy trong lòng đêm sẻ chia
Ừ em về phố quen vừa lạ
Làm chứng nơi này ngọn Đá Bia.
Câu thơ ở giữa Tuy Hòa nhớ
Sông Ba lắng đọng giọt phù sa
Trong sương Nhạn Tháp như chồi lá.
Nắng ửng sau ngày cơn bão qua
Thơ Phan Văn Quang có nhiều in dấu của vùng đất Quảng Trị năm tháng chiến tranh. Tác giả gây ấn tượng trong lòng người đọc bởi những câu thơ giàu chất thực cuộc đời. Trong thơ Phan Văn Quang có ngọn gió Đông Hà, có trầu xanh Phương Ngạn, có mùa hoa An Lạc và có cả vị hạt tiêu làng Cùa. Nhờ hiểu biết về vùng đất mình sống. tác giả đưa địa danh vào thơ thật nhuần nhuyễn:
Gió Đông Hà mơn man mặt nước
Thuyền về phía biển cập bến chợ đông
Có ngọn trầu xanh đượm tình Phương Ngạn
Người hẹn về cùng nắng mới ven sông
Anh vẫn đợi em qua cầu gặt nắng
An Lạc hoa thêm thắm sắc màu
Hạt tiêu Cùa thơm nồng hương ớt đỏ
Như tấm lòng chân thật ở bên nhau
Bài thơ Mẹ Và Cha của Phan Văn Quang cảm động, ngắn gọn, giàu chất truyện. Bài thơ nói về sự mất mát, bi thương trong chiến tranh. Người cha mất hơn 30 năm. Người mẹ chỉ được gần người cha khi xuôi tay nhắm mắt. Trước hai nấm mộ là đứa cháu chưa từng biết mặt ông bà. Bài thơ là một câu chuyện gói gọn trong sáu câu lục bát:
Chiến tranh ngăn cả lối về
Con sông cách một nẻo quê mẹ nằm
Tính ra già ba chục năm
Từ nay mẹ lại được nằm bên cha
Cháu chưa biết mặt ông bà
Lạy hai phần mộ chia xa lại gần…
Blog at WordPress.com. | Theme: Pool by Borja Fernandez.
Bài viết và phản hồi feeds.