GIỚI THIỆU NHÀ THƠ ĐANG CÓ HỒ SƠ XIN VÀO HỘI NHÀ VĂN VN TRÊN VANVN.NET
Tháng Bảy 18, 2009 lúc 2:17 chiều | Posted in Uncategorized | Để lại phản hồiGIỚI THIỆU NHÀ THƠ ĐANG CÓ HỒ SƠ
XIN VÀO HỘI NHÀ VĂN VN TRÊN VANVN.NET
phan văn quang

Đã xuất bản:
-Ta ôm một nửa đời luân lạc, Thơ 1993
-Mưa nắng quanh đời, Thơ 1997((Giải A Hội VHNT Quảng Trị 1997)
- Dấu mùa se lạnh, thơ, NXB Hội Nhà văn, 2009
Góp mặt trong nhiều tuyển tập thơ quan trong : Gái hôm rằm- NXB Thanh Niên, Thơ tình áo trắng- NXB Đồng Nai, Tuyển thơ 20 năm Tạp chí Sông Hương- Thuận Hóa; ,Gói mây trong áo- NXB TRẻ, Tác phẩm chọn lọc, Hội VHNT Quảng Trị, Phùng Quán còn đây, NXB Văn Nghệ,.Tuyển tập thơ văn UBTQ Liên hiệp các hội VHNT Việt nam- NXB Thanh Niên 2007.v.v..
THƠ PHAN VĂN QUANG THUỘC
“TRƯỜNG PHÁI PHONG TRẦN”
ngô minh
Phan Văn Quang có thơ in báo từ trước năm 1975, mãi đến năm 1993 anh mới có tập thơ đầu tay Ta ôm một nửa đời luân lạc. Đời Phan Văn Quang nghèo khó, kiếm ăn vất vả như anh tự bạch : Bạn tôi nói
ù nghèo đói mấy cũng đừng chê đời.Vợ tôi nói: dù nghèo đói cũng đừng xa nhau…V ì những lẽ đó tôi đã làm thơ và sẽ mãi làm thơ . Phan Văn Quang làm thơ rất đều tay, nhưng anh ít gửi đăng báo. Thơ Quang là thứ thơ chắt ra từ nước mắt và những đêm thức đối thoại với lòng mình. Là thứ thơ nhặt được từ những cuộc lãng du đam mê ngất ngưỡng… Có rất nhiều nhà thơ, nhà phê bình và bạn đọc đã viết rất xúc động về thơ Phan Văn Quang. Hoàng Phủ Ngọc Tường viết :”Phan Văn Quang là một nhà thơ thuộc “trường phái phong trần”kia mà tôi may mắn được đánh bạn trong những ngày trở lại cố hương: gương mặt chì bởi nhiều màu nắng,áo cũ bởi nhiều bụi đường và thơ mang không gian rộng của những phương trời…”. Nhà thơ Nguyễn Đức Mậu nhận xét :” Bài thơ Mẹ và Cha của Phan Văn Quang cảm động . Bài thơ nói về sự mất mát, bi thương trong chiến tranh . Người mẹ chỉ được gần người cha khi xuôi tay nhắm mắt. Trước nấm mộ là đứa cháu chưa từng biết mặt ông bà . Bài thơ là một câu chuyện gói gọn trong sáu câu lục bát . Nguyễn Hữu Quýcho rằng : “Phan Văn Quang – Một dòng thơ lặng lẽ tự nhiên chảy ra từ tình yêu sâu nặng chân thật với quê hương Một dòng thơ ít biến đổi về mặt hình thức nhưng không hề lạt lẽo giả tạo về tình cảm”. Còn nhà văn Xuân Đức , người rất gần gữi Phan Văn Quang hàng ngày thì viết :” tôi thấy, Quang có những nét rất riêng cả trong thơ lẫn đời sống. Phong trần nhưng không ngất ngưởng, lầm lũi nhưng không hằn học, phiêu bạt nhưng không phiêu lãng, khổ cực nhưng không bi quan…Quang rất ít miêu tả cái cùng cực mà lại tìm thấy đằng sau nỗi gian truân ấy là chân lí của đời sống. Thế nên anh mới có cái quán cháo bột nổi tiếng mà nhiều bạn thơ đã quen gọi ” nhà thơ cháo bột”. Với quán cháo đã trở thành thương hiệu ẩm thực đó, Phan văn Quang đã lo đủ cuộc sống cho mình, nuôi con học đại học, làm thơ và làm Phân hội trưởng phân hội văn học thuộc Hội Liên hiệp VHNT Quảng Trị “
THƠ PHAN VĂN QUANG
|
|
CHỦ NHẬT RỖNG
Có tiếng chuông vắt ngang khung trời đục
Cuối mùa xuân váng vất ngỡ mùa thu
Bông sứ trắng chờ nắng vàng nán ngủ
Bóng sương loang mờ mịt cứ âm u
Thêm Chủ nhật không còn người gọi cửa
Giọt cà phê buồn ứa ruột một mình
Anh đen đủi nén trơ màu cánh dán
Trong suốt hoài đáy cốc rổng và phin
Thời gian lặng tiễn đưa ngày trống vắng
Ném vô tư nuôi giam hãm buồn tênh
Kinh tự hứa phết lên lồng ngực trái
Chấm xuống đời mốc dấu hỏi nằm vênh
Chủ nhật với – chuông nhà thờ gọi mãi
Anh ngân nga gõ nhịp giọt không lời
Cà phê uống quên bỏ đường ngậm đắng
Nuốt ngẹn lòng đau đáu cuộc rong chơi.
NGÀY CỎ NHỚ
Có những chuổi cườm sớm mai nay
Hạt sương trong, gương mặt người rạng rỡ
Ngày tình yêu – bồi hồi con tim thở
Anh vùi mình cỏ biếc để mà yêu
Tháng năm đau, thương tổn đã nhiều
Khi vết xước – xát chai lòng vị mặn
Và em đến cơn mưa đời anh tắm
Rủ tan nhanh lắm nỗi u phiền…
Nếm hạnh phúc chia tình anh một nửa
Ngậm vào môi chiếc bánh thánh em trao
Bờ cỏ mượt long lanh đầu vạt nắng
Của mùa màng lủng lẳng hạt sương chao
Cả đắng cay và mắt ướt ngọt ngào
Anh ưởn ngực phơi lòng ngay thẳng
Rét lạnh tàn đông – nỗi buồn xa vắng
Cắm vào đâu cỏ nhớ mùa thu
Da diết chiều khản giọng tiếng chim cu
Giêng mỏng mảnh níu ngày trôi chầm chậm
Và em đến – thắp lòng nhau lửa ấm
Mùa xuân lành ngơ ngẩn tháng giêng non.
Chứng chỉ thời gian
Thành Hoàng Đế
Dấu tích xưa cũ chìm trong cỏ
Lối mòn Voi đá đứng trơ gan
Cánh Tiên tháp cổ như trời dựng
Rêu phủ điêu tàn chứng thời gian
Võ tướng linh hồn trêu ngọn lửa
Tùng Chu lưu dược độc ngàn năm
Phú Lốc vấn ngang đầu mây trắng
Đất thiêng hai tướng hẹn chung nằm
Con Nghê vểnh mặt nghênh văn võ
Di chỉ hoài phơi bóng mây bay
Sông Kôn lặng thầm hai phía chảy
Nổi niềm sông núi đã cầm tay
Ché rượu thời gian chờ được tuổi
Quay đầu hướng núi nghiệp Bình Vương
Dâng chén cụng trời bao ngọn tháp
Khướt nồng Bàu Đá với An Nhơn
Bình Định ngày 10/10/2008
ĐÈO CÙA LƯỢM TRÁI SIM RƠI
Lên Cùa còn nhớ chợ Phiên
Ngươi ơi ngoái lại một miền cỏ thơm
Đèo Cùa nắng dọi mưa trơn
Sim mua như những môi hôn của rừng
Một mùa bông tím rưng rưng
Ngàn lau lách trắng ngập ngừng bóng mây
Dừng chân thở gió mà say
Ngở ngàng vuột khỏi tầm tay chín muồi
Quà của rừng chỉ riêng tôi
Bâng khuâng mấy lượt chân đồi tuổi thơ
Một mình lượm mãi giấc mơ
Một miền mây tím vẩn vơ ngang đầu
Trái sim chin mọng nguyên mầu
Qua đèo lỡ mối duyên đầu chợ Phiên
Ly Cuối
Cùng Nhà Thơ Nguyễn Tiến Đạt
“Vô vi thì buồn…viết thì sợ…
Trời rộng đành nâng chén ngang mày”
Nguyễn Tiến Đạt
Những chiếc ly vòng quanh
Sao mày ngồi ở giữa
Nghiêng đầu – Ta cạn chén
Nỗi niềm còn trên mâm
Những chiếc ly lặng câm
Một đời là một kiếp
Rượu tràn ly nối tiếp
Đắng chát trào lên môi
Ngọn gió còn rong chơi
Sá gì chiều mây bạc
Nhớ chi hoài mệt óc
Những chuyện đời không đâu
Một ly cụng đêm sâu
Ngang mày – Đừng nhăn mặt
Ai còn và ai mất
Đất chờ người bao dung.
MỘT THOÁNG NHAN BIỀU
Bãi đất bồi tuổi thơ bẻ bắp
Dọc trưa hè hái trái quả non
Nghe tiếng dế rung reng bờ cỏ
Đám bạn lưng trần dáng lom khom
Con dế dương oai rồi bặt nín
Nhịp tim đứng lặng với thời gian
Hoài mãi im hơi miền cỏ nát
Bên lùm hoa dại lại ngân vang
Về quê ở giữa triền sông cũ
Mây nước xanh trong bãi đất bồi
Con dế rong chơi lòng cỏ hát
Một làn sương mỏng ngậm đầu môi
Tĩnh vật sống
Trải chiếu giữa sàn
Mưa chém vào phên nứa
Chai rượu đứng nghiêm chào những người bạn cũ
Đĩa mồi mấy con mực nằm nghiêng
Xưa như trái đất vẫn còn thằng áo rách
Manh chiếu lủng tròn thành chiếc mâm
Lúc nhúc những chiếc ly cụng vào đêm sâu
Vỡ mặt – tháng năm dài
Niềm vui vô tình nấp sau liếp cửa
Sợ chạm phải nỗi đau xưa
Ngoài hiên mưa
Chiếc dép, chiếc giày ngả ngiêng bên vệ cỏ
Ngủ say.
Mẹ và Cha
Chiến tranh ngăn cả lối về
Con sông cách một rẻo quê mẹ nằm
Tính ra già ba chục năm
Từ nay mẹ lại được nằm bên cha
Cháu chưa biết mặt ông bà
Lạy hai phần mộ chia xa lại gần
Những ngọn núi nơi này làm chứng
Ở lại thôi – ngày mưa bão ấy
Hồn ta neo tận đáy sông này
Tháp dựng rêu phong tìm bóng Nhạn
Về đâu xin hỏi đính Chóp Chài
Có thể dưới chân là biển
Bãi bồi năm tháng thuỷ triều dâng
Vắng quá ga khuya tàu vắng khach
Còn nghe tiếng vó ngựa dừng chân
Không hẹn mà sao ta lại gặp
Đêm bao dung gồng gánh ngọn đèn
Phố rất trẻ bởi con đường rộng
Mặt phố giăng ngang đối diện mặt đường
Hai bên lưng núi ta về biển
Biển dậy trong lòng đêm sẻ chia
Ừ em và phố quen vừa lạ
Làm chứng nơi này ngọn đá Bia
Câu thơ ở giữa Tuy Hoà nhớ
Sông Ba lắng động hạt phù sa
Trong sương Nhạn Tháp như chồi lá
Nắng ửng sau ngày cơn bão qua.
UỐNG RƯỢU VỚI CHÂN DUNG PHÙNG QUÁN
Vắt cạn kiệt bã cơm
từ hạt gạo tháng mười
Chắt mạch nước đỏ bùn phèn váng vất
Khơi chút lửa
chuốc men nồng lên mắt
Trước ngày xuân ngồi lại tự vấn mình
Rượu đầu môi sẽ là phút lặng im
Thiếu vắng quá tiếng chim đầu núi
Đêm sâu thẳm níu vì sao chợt tắt
Ngã lòng đời chạm mặt những vần thơ
Uống rượu làng với chân dung xưa
Tâm đựng phải nỗi lòng cay cực
Xin cạn chén phơi bày lòng chân thật
Hẹn một ngày
Tưới rượu xuống Hồ Tây
Viên sỏi và ô làng xanh
Vẽ lên sân đình
Những ô làng xưa
Nét củi than
Có vòm trời riêng tuổi nhỏ
Ngày ô chia cho thửa ruộng chín vàng
Lang thang lượm ở bãi sông
Từng viên sỏi nao lòng con sóng dạt
Ta chuyền tình yêu vào đất
Viên sỏi qua ô làng vuông
Hai phía trời rộng mở
Dìu nhau qua từng giấc mơ
Giấc mơ cõng viên sỏi trắng vàng
Sân trước nhà em đầy bạn gặt
Thơ ngây chìm trong mắt
Lúa ngô tràn mấy sân phơi…
Đi hết thời chiến tranh
Về bến chiều nhạt nắng
Lần theo bờ ruộng vắng
Tóc xanh đã phai màu
Đếm thời gian xa nhau
Để neo lòng ở lại
Con sông nhiều bến bãi
Ta chờ nhau – em ơi
Viên sỏi – ô làng xanh
Lăn hoài trong nổi nhớ
Em qua mùa chờ đợi
Trong ô làng – ngày xưa.
QUÁN ĐẤT
Vẫn là quán đất
Mà thôi
Đưa con từng chặng
Vẫn nồi cháo thơm
Lỡ làng
Hẹn một bữa cơm
Dậy trong lòng đất
Mùi rơm rạ chiều
Quán đời
Mưa nắng
Liêu xiêu
Thương câu thơ gửi trăm điều
sẻ chia
Một màn sương mỏng ngoài kia
Mùa xuân
Hoa dại đang chìa môi hôn.
Để lại phản hồi »
RSS cho phản hồi của bài viết này. URL TrackBack
Gửi phản hồi
Blog at WordPress.com. | Theme: Pool by Borja Fernandez.
Bài viết và phản hồi feeds.